Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Phân tích Nhận định

Quỹ tiết kiệm nhà ở, bài học từ Singapore đến Maylaysia ;
Phát triển nhà ở cho công nhân: nên học hỏi kinh nghiệm từ nước ngoài ;
Phát triển nhà ở đô thị ở Trung Quốc: kinh nghiệm hữu ích cho Việt Nam ...

Quỹ tiết kiệm nhà ở, bài học từ Singapore đến Maylaysia

Được sở hữu một căn nhà luôn là mơ ước của nhiều người lao động. Tuy nhiên với giá nhà, đất ngày càng cao trong khi thu nhập của người lao động vẫn còn khiêm tốn như hiện nay, thì giấc mơ về một căn nhà khó thành hiện thực.

Hầu hết các quốc gia trên thế giới đều đã triển khai mô hình quỹ bất động sản, quỹ nhà ở xã hội kết hợp công và tư. Nhìn chung, những nước này đều yêu cầu mỗi người dân phải có nghĩa vụ đóng góp vào quỹ phát triển chung của đô thị, cho dù họ có nhu cầu nhà ở hay không.

Để giải bài toán này, kinh nghiệm từ các nước phát triển cho thấy chính sách về tạo lập nhà ở cho người thu nhập thấp nên chủ yếu tập trung vào việc hỗ trợ tài chính (thành lập Quỹ tiết kiệm trung ương về nhà ở, hỗ trợ thuế phí, hỗ trợ vốn vay cho các chủ đầu tư xây dựng nhà thu nhập thấp và hỗ trợ tín dụng cho người thuê - mua nhà thu nhập thấp thông qua các chương trình…). Trong đó, giải pháp thành lập quỹ tiết kiệm nhà ở là an toàn, hiệu quả và đảm bảo lâu dài nhất.

Đặc biệt là quỹ tiết kiệm nhà ở thu nhập thấp ở trên thế giới phần lớn thường không được thành lập riêng rẽ, mà nó chỉ xuất hiện là một nhánh nhỏ trong một quỹ chung có nhiều mục đích sử dụng như: Hưu trí, bảo hiểm, đầu tư chứng khoán, bất động sản... Singapore, Maylaysia là hai trong những nước áp dụng thành công mô hình Quỹ tiết kiệm nhà ở.

Tại Singgapore, Quỹ Tiết kiệm nhà ở Central Provident Fund (CPF) hoạt động như một hình thức tiết kiệm cho người lao động Singapore có nhu cầu về nhà ở. CPF được áp dụng bắt buộc cho tất cả người làm công ăn lương không phân biệt người có nhu cầu mua nhà hay không và thời gian góp vốn tối thiểu từ 10 - 15 năm. Những người không có nhu cầu mua nhà sau đó có thể rút vốn trong một khoảng thời gian nhất định. Những người tham gia CPF sẽ mất khoảng 12 - 15 năm để có thể mua được một căn nhà.

CPF được khởi đầu từ năm 1955 có mục đích tạo nguồn vốn cho người lao động khi nghỉ hưu và việc tiết kiệm là tự nguyện. Từ năm 1965 trở đi, Chính phủ thực hiện chính sách tiết kiệm bắt buộc, mọi người lao động có nhu cầu thu nhập bằng lương đều phải gửi tiết kiệm vào quỹ khoảng 20-25% thu nhập của mình. Trên thực tế, tỷ lệ tiền gửi tiết kiệm đã tăng dần từ 10% năm 1955 lên tới 50% vào năm 1984, tiền gửi được Nhà nước bảo hiểm. Số tiền gửi được lĩnh khi rút ra 1 phần.

Quỹ tiết kiệm này đã trở thành một nhân tố quan trọng để các chương trình nhà ở thực thi, người dân dùng tiền gửi tiết kiệm để mua căn hộ của Cơ quan nhà ở với giá rẻ hơn giá thị trường. Chính sách mua bán nhà ở cũng trở nên mềm dẻo, tạo điều kiện thuận lợi cho việc chuyển đổi, bán căn hộ cũ đổi lấy căn hộ mới khi có nhu cầu.

Trong quỹ này, mỗi người lao động sẽ sở hữu 03 tài khoản tiết kiệm bao gồm: Tài khoản tiết kiệm thông thường, tài khoản đặc biệt, tài khoản y tế. Quỹ này được dùng cho 5 mục đích chính bao gồm: Sở hữu nhà ở, vấn đề hưu trí, y tế, quỹ bảo trợ gia đình, đầu tư. Hàng năm, người đóng góp vào các quỹ này được hưởng lãi suất 2,5%/năm. Trong 3 tài khoản trên, thì tài khoản tiết kiệm thường được dùng cho mục đích sở hữu nhà ở.

Cho tới tháng 3/2012, tài khoản thường của quỹ này được sử dụng tối đa là 100% cho mục đích mua nhà. Quy luật của quỹ này là đối với tỷ lệ đóng góp vào quỹ càng thấp thì với số tiền rút ra, người lao động khó có khả năng mua được những căn nhà có giá trị cao mà chỉ mua được những căn nhà có giá trị thấp (phần lớn là nhà thu nhập thấp).

Cũng tương đồng như Singapore, Chính phủ Malaysia đã thành lập Quỹ tiết kiệm người lao động (EPF), với mục đích chính của quỹ là đầu tư chứng khoán, tiền tệ, cho vay, trái phiếu, đầu tư tài sản…Theo kế hoạch ngân sách năm 2012 thì công ty sử dụng lao động của Malaysia phải tăng mức đóng góp thu nhập vào quỹ tiếp kiệm người lao động từ 12 lên 13% cho người lao động đối với người lao động lương tháng dưới mức 5000 RM và dưới 55 tuổi. Đối với công nhân trên 55 tuổi (đến ngưỡng 75 tuổi) tỷ lệ đóng góp từ chủ lao động tăng lên 6,5% từ tỷ lệ ban đầu 6%, đối với trường hợp này công nhân chỉ phải đóng 5,5%. Điều này giúp gia tăng khoản đóng góp vào quỹ của người chủ, thúc đẩy tạo một khoản tiết kiệm hỗ trợ cho nhân công làm thuê khi họ nghỉ hưu.

Sau khi hình thành, Quỹ tiết kiệm người lao động được chia làm hai phần. Một là phần tài sản sử dụng lâu dài (chi trả lương hưu, bảo hiểm) chiếm 70%. Hai là phần tài sản linh hoạt (trong đó, có khoản mục người lao động có thể rút tiền dưới 100% để mua nhà) chiếm 30%. Bên cạnh đó, người gửi tiền vào quỹ này được hưởng 2,5%/năm. Còn nếu người lao động rút tiền ra mua nhà thu nhập thấp thì phải chịu lãi suất 6,5%/năm.

Cơ chế cho vay của quỹ như sau: 25% của khoản vay phải được đảm bảo, giấy tờ sở hữu đất sẽ được trao tay khi người vay mua nhà trả hết nợ vay, 20% (60 triệu RM) sẽ được giữ vào một quỹ dự phòng nhằm mua lại nhà từ người mua (khi người không trả được nợ quá 6 tháng), 5% (15 triệu RM) cho vào quỹ thanh khoản để đảm bảo Quỹ tiết kiệm người lao động nhận được khoản trả nợ trong trường hợp trả chậm. Khoản vay sẽ được bảo lãnh bởi một cơ quan của chính phủ, Quỹ tiết kiệm người lao động sẽ hưởng 5,5% lợi tức đầu tư hàng năm từ các khoản trả nợ của người đi vay. Ngoài ra, 6,5% lãi suất áp lên người vay trong đó gồm 5,5% được hưởng bởi Quỹ tiết kiệm người lao động và 1% bởi Federal Territories Foundation-FTF nhằm vào các khoản chi phí quản lý (ví dụ như chi cho việc thu hồi nợ vay).

Như đã phân tích, xu hướng hình thành Quỹ tiết kiệm nhà ở tại Singapore, Malaysia đều có những lợi thế riêng, bởi vậy, khi nước ta thành lập và vận hành quỹ cũng nên tham khảo mô hình ở 2 nước này.

Tuy nhiên, nếu nước ta làm theo mô hình quỹ của Singgapore hay Maylaysia, thì phải gộp Quỹ tiết kiệm nhà ở vào Quỹ bảo hiểm xã hội. Ở thời điểm hiện tại, Quỹ bảo hiểm xã hội đang có mức đóng góp của chủ sử dụng lao động (21%), và người lao động (9,5%). Như vậy, nếu hình thành Quỹ này theo mô hình của Singapore hay Malaysia là thì phải có biện pháp huy động nguồn đóng góp tự nguyện vào quỹ ở cả hai đối tượng chủ sử dụng lao động và người lao động.

Bài viết có tham khảo tài liệu của Bloomberg

Tâm An

Phát triển nhà ở cho công nhân: nên học hỏi kinh nghiệm từ nước ngoài

Các khu công nghiệp, khu chế xuất của Việt Nam ngày càng trở thành nơi thu hút đầu tư trong và ngoài nước. Thống kê trong hơn 20 năm qua, số lượng khu công nghiệp trên cả nước phát triển khá nhanh từ khu công nghệp đầu tiên được thành lập năm 1991 lên 289 khu công nghiệp vào năm 2013. Trong đó, có 190 khu công nghiệp đã đi vào hoạt động. Số lượng cụm công nghiệp cũng tăng mạnh, đến cuối năm 2012 cả nước đã có 878 cụm công nghiệp, trong đó 65 cụm công nghiệp đang hoạt động.

Ở các nước phát triển trước khi xây dựng khu công nghiệp, khu chế xuất người ta đã tính đến chuyện phát triển nhà ở cho công nhân trong khu vực đó với nhiều chính sách ưu đãi.

Các khu công nghiệp, khu chế xuất đã tạo ra nhiều việc làm mới giúp thu nhập của người lao động tăng lên cùng với sự phát triển các hoạt động kinh tế khác như tài chính, bảo hiểm, các dịch vụ cho khu công nghiệp, khu chế xuất. Đặc biệt là làm thay đổi nhanh chóng sự phát triển kinh tế - xã hội tại các tỉnh, thành phố có khu công nghiệp, khu chế xuất, đóng góp cho sự phát triển chung của cả nước.Tuy nhiên, quy hoạch phát triển khu công nghiệp chưa tính tới yêu cầu về chỗ ở cho công nhân. Hiện nay, vẫn chưa có cơ chế chính sách rõ ràng cho công tác xây dựng nhà ở cho công nhân tại các khu công nghiệp, khu chế xuất ở Việt Nam.

Trong khi đó, ở các nước phát triển trước khi xây dựng khu công nghiệp, khu chế xuất người ta đã tính đến chuyện phát triển nhà ở cho công nhân trong khu vực đó với nhiều chính sách ưu đãi. Đây là những kinh nghiệm mà Việt Nam nên xem xét để áp dụng.

Tại Dubai, chính phủ nước này đã xây dựng hẳn một thành phố lao động đầu tiên trên thế giới tại khu Base Metal với sức chứa 12.500 người. Thành phố gồm 14 toà nhà, là dự án đầu tiên trong số 07 dự án theo kế hoạch sẽ được xây dựng tại thành phố công nghiệp Dubai với chi phí lên tới 1.6 tỷ Dh (Dirham, đơn vị tiền tệ của các nước tiểu vương quốc Ả Rập (UAE), bằng 0.272294 USD, khoảng 4.356 tỷ đồng Việt Nam). Việc hoàn thành thành phố lao động đầu tiên chỉ là một phần trong kế hoạch tổng thể nhằm giúp thành phố công nghiệp Dubai có thể tạo được chỗ ở cho nguồn lao động với mức giá chấp nhận được và có thể tự trang trải được. 06 dự án còn lại cũng đã được xây dựng hoàn thành trong năm 2007 và quý 1 năm 2008.

Thành phố công nghiệp Dubai có diện tích gần 560 triệu feet vuông. Đây là khu vực công nghiệp bao gồm sáu cụm công nghiệp thực phẩm và đồ uống, kim loại cơ bản, khoáng phẩm, hoá chất, trang thiết bị và phụ tùng giao thông, máy móc và thiết bị cơ khí. Chương trình nhà ở trong thành phố công nghiệp này được xây dựng theo phong cách đa mục đích với bản sắc riêng và tiên tiến. Một mặt tạo cho công nhân khả năng tiếp cận các khu sản xuất một cách dễ dàng, mặt khác giúp cải thiện điều kiện sinh hoạt của công nhân trong một thành phố công nghiệp toàn diện thuộc loại hàng đầu trong khu vực.

Nhà ở của công nhân trong thành phố công nghiệp được trang bị các thiết bị tiên tiến, bao gồm một phòng bếp được thiết kế riêng, một quán ăn tự phục vụ (cafeteria), một phòng giặt đồ, phòng ngủ có điều hoà nhiệt độ, sân chơi dành cho bóng rổ, bóng đá. Các dịch vụ khác như cửa hàng ăn uống, cửa hàng tạp hoá, ngân hàng, trung tâm y tế, rạp hát và các dịch vụ bán lẻ khác cũng sẽ được đưa vào hoạt động nhằm đáp ứng các nhu cầu sinh hoạt thường ngày của công nhân.

Khi hoàn thành dự án, các thành phố lao động sẽ có tổng diện tích 14 triệu feet vuông, với 87.500 giường. Thiết kế và quy hoạch của tất cả các thành phố lao động này là tuân thủ theo các quy định mới nhất của thành phố công nghiệp Dubai, và dưới sự giám sát của Maqayees, trung tâm tiêu chuẩn công nghiệp Dubai.

Malaysia thì có chương trình Selangor Bang, hay còn gọi là “Nhà ở cho các cặp uyên ương”. Chương trình này được chính quyền bang Selangor (Malaysia) bắt đầu để phát triển nhà ở mới cho công nhân của bang.

Nhà xây dựng theo chương trình này sẽ được tập trung tại các khu vực phụ cận khu công nghiệp. Theo tuyên bố của Ban thư ký báo chí tại văn phòng Menteri Besar, chương trình nhà ở cho các cặp uyên ương nhằm đảm bảo rằng công nhân sẽ không phải rời đi nơi khác khi lập gia đình. Điều này sẽ góp phần làm giảm mức biến động lao động tại các nhà máy, các khu công nghiệp… từ đó tạo ra sức hút cho các nhà đầu tư. Hai trong số những địa điểm được xác định thích hợp cho chương trình nhà ở cho các cặp uyên ương này là Batu 7 và Si jang kang, nằm gần khu trung tâm Halal và Deng kil tại Sepang.

Tất cả các công dân dưới 45 tuổi tại Selangor đều được dành cho các căn hộ này. Đó là các căn hộ liền kề nhau, mỗi căn trị giá 35.000 ringit, gồm ba phòng. Để tối ưu hoá sử dụng tiện ích mặt bằng, chương trình sẽ tổ chức xây dựng các cụm căn hộ, theo tỉ lệ 20 đến 25 đơn nguyên trên mỗi acre (mẫu Anh tức là bằng khoảng 0,4 hecta) so với mức 15 đơn nguyên trên một acre đang áp dụng trong các dự án nhà hiện tại.

Tuyên bố của Ban thư ký báo chí cũng cho biết, mặc dù thiết kế căn hộ là khá tiết kiệm nhưng điều đó sẽ không làm ảnh hưởng tới tính an toàn cũng như khả năng đáp ứng đầy đủ các cơ sở hạ tầng. Để đảm bảo tính tiện dụng cho người sử dụng căn hộ thì các tiện ích công cộng đi kèm như thùng rác, sân chơi cho trẻ em, nhà cộng đồng sẽ được bố trí tại những vị trí trung tâm của khuôn viên để mỗi hộ gia đình có thể dễ dàng tiếp cận, sinh hoạt.

Để đảm bảo cho thiết kế khu nhà được tuân thủ theo quy chuẩn, sẽ có một khoảng không gian riêng khoảng 20 foot (đơn vị đo lường Anh, bằng 0.3048 mét) giữa các đơn nguyên, và các khoảng không gian này sẽ không được dùng để đỗ xe hay cơi nới… Một khu vực đỗ xe trung tâm sẽ được bố trí cho người sử dụng. Nhà ở theo chương trình này cũng sẽ có “lá phổi xanh” dưới hình thức cây xanh có bóng mát trồng dọc theo các trục đường chính và các khu vui chơi.

Tại một số quốc gia khác, vấn đề nhà ở cho công nhân được đặt chung trong vấn đề nhà ở cho người lao động có thu nhập thấp. Chẳng hạn như Mỹ, Bộ Xây dựng nhà ở và phát triển đô thị Mỹ được giao quản lý tiền hỗ trợ nhà để đảm bảo quyền lợi cho các hộ gia đình có thu nhập thấp hoặc những người nghèo. Dưới sự bảo đảm của nhà nước, lãi suất tín dụng giảm và được duy trì ở một mức nhất định phù hợp với khả năng của người đi vay. Nhiều chương trình cấp vốn trực tiếp đã được triển khai, như cấp tạm ứng, cấp tín dụng ưu đãi cho việc tạo lập mới và cải tạo nhà ở; hỗ trợ hoặc bảo lãnh thanh toán tiền thuê nhà ở. Ngoài ra, chính phủ Mỹ cũng đặc biệt quan tâm đến hình thức phát triển nhà ở cho thuê giá thấp.

Tâm An (Bloomberg)


Phát triển nhà ở đô thị ở Trung Quốc: kinh nghiệm hữu ích cho Việt Nam

Trước năm 2008, chính phủ Trung Quốc luôn gặp khó khăn trong vấn đề nhà ở cho người có thu nhập trung bình và thấp do làn sóng di cư ồ ạt từ nông thôn đến các thành phố lớn. Đến nay, vấn đề này cơ bản đã được giải quyết nhờ vào những chính sách quản lý tốt. Đây là kinh nghiệm mà Việt Nam có thể tham khảo.

Ngày càng nhiều người Trung Quốc có cơ hội mua nhà ở tại Bắc Kinh và Thượng Hải nhờ vào các chính sách quản lý tích cực của chính phủ nước này.

Theo thống kê của cục quản l‎ý nhà ở Trung Quốc, hiện nay Trung Quốc đã xây dựng được hơn 500 triệu m2 nhà ở xã hội, Nhà nước đã hỗ trợ cho khoảng 2 triệu hộ gia đình có nhà ở, tỷ lệ hỗ trợ cho nhà ở bằng khoảng 1/6 mức hỗ trợ toàn xã hội. Tổng đầu tư cho nhà ở của Trung Quốc chiếm khoảng 20% tổng đầu tư của quốc gia. Dự kiến trong một vài năm tới, Trung Quốc sẽ đầu tư xây dựng nhà ở cho khoảng 15 triệu hộ gia đình có thu nhập thấp. Những thành tích vượt trội trên có được là do một số chính sách tích cực sau:

Về chính sách phát triển nhà ở xã hội

Các địa phương chủ động lập kế hoạch xây dựng nhà ở xã hội, căn cứ vào kế hoạch của địa phương, Bộ Nhà ở lập kế hoạch xây dựng nhà ở xã hội cho toàn quốc và thực hiện phân bổ nguồn ngân sách mà Trung ương hỗ trợ cho các địa phương, các địa phương cũng bố trí thêm kinh phí để xây dựng nhà ở xã hội. Các Công ty tham gia xây dựng nhà ở xã hội được Chính phủ miễn một số loại thuế, được Chính phủ cho vay vốn. Có 2 phương thức tạo quỹ đất cho xây dựng nhà ở xã hội, đó là dành từ 2-5% diện tích đất trong dự án nhà ở thương mại để xây dựng nhà ở xã hội và xây dựng dự án nhà ở xã hội riêng. Nhà ở xã hội là nhà chung cư và có 2 loại: nhà cho thuê và nhà để bán theo giá Chính phủ quy định. Diện tích căn hộ có 3 loại: 50 - 70 - 95m2.

Đối tượng thuê hoặc mua nhà ở do chính quyền địa phương quy định. Việc bán hoặc cho thuê nhà ở được thực hiện theo 2 phương thức: các Công ty trực tiếp bán, cho thuê hoặc Chính phủ bỏ tiền mua lại sau đó giao cho Công ty ký hợp đồng bán, cho thuê. Giá bán, giá cho thuê bằng khoảng 50% giá thị trường.

Cụ thể, tại Bắc Kinh: Chính quyền thành phố thực hiện giải phóng mặt bằng, sau đó đấu thầu lựa chọn chủ đầu tư. Sau khi xây dựng xong nhà ở thì Nhà nước sẽ mua lại nhà ở để cho thuê hoặc các Công ty xây dựng sẽ trực tiếp ký hợp đồng cho thuê. Có 3 loại nhà ở XH, gồm: nhà ở cho người thu nhập thấp, nhà ở kinh tế thích hợp (là nhà ở cho người trên mức nghèo nhưng chưa đủ tiền để mua nhà) và nhà ở cho cán bộ công chức, lực lượng vũ trang nhân dân. Ba loại nhà ở nêu trên chiếm khoảng 30% diện tích nhà ở toàn thành phố, giá cho thuê nhà ở này thấp hơn khoảng 30% so với giá nhà ở thương mại. Đối tượng được thuê nhà ở xã hội phải có đủ 2 điều kiện, đó là thuộc diện thu nhập thấp và có khó khăn về nhà ở.

Tại Thượng Hải: Chính quyền thành phố đã thành lập Quỹ tiết kiệm nhà ở, nguồn vốn hình thành Quỹ là tiền đóng góp của người làm công ăn lương (khi thành lập Quỹ người lao động phải nộp 1% mức thu nhập, các công ty sử dụng lao động phải nộp từ 1-2%, nhưng hiện nay đã tăng lên 7%, người lao động nộp một phần và Công ty nộp một phần), lãi suất gửi vào Quỹ thấp hơn lãi suất gửi ngân hàng thương mại.

Những người không có nhu cầu mua hoặc thuê nhà khi về hưu sẽ được nhận lại toàn bộ khoản tiền đã nộp cộng với lãi suất, những người có nhu cầu mua nhà thì sẽ được xem xét, nếu đúng đối tượng và có khả năng trả nợ thì được vay tiền để mua nhà ở (kể cả mua nhà ở thương mại). Đối tượng được mua hoặc thuê nhà ở phải có đủ 3 điều kiện: thuộc diện thu nhập thấp so với thu nhập bình quân của địa phương, có diện tích nhà ở bình quân dưới 7m2/người và có tài khoản tại ngân hàng khoảng 90.000 tệ trở xuống. Ba điều kiện này sẽ được điều chỉnh hàng năm cho phù hợp với tình hình phát triển kinh tế của địa phương.


Về phát triển nhà ở và quản lý thị trường bất động sản

Theo quy định, chỉ các Công ty có đủ điều kiện về vốn, nhân lực và uy tín thì mới được cấp giấy phép kinh doanh bất động sản. Để có đất xây dựng nhà ở, Nhà nước thực hiện giải phóng mặt bằng, sau đó đấu thầu lựa chọn chủ đầu tư, các chủ đầu tư phải trả tiền sử dụng đất một lần cho Nhà nước.

Về huy động vốn cho xây dựng nhà ở: Chỉ khi xây dựng được 25% khối lượng công trình thì chủ đầu tư mới được phép huy động vốn của người mua nhà, Nhà nước không khống chế mức huy động vốn tối đa (người mua có thể nộp tiền một lần bằng 100% giá trị căn hộ). Riêng tại thành phố Thượng Hải, nếu xây dựng nhà cao dưới 8 tầng thì chỉ được huy động vốn khi đã xây dựng xong cả 8 tầng, còn nếu xây dựng nhà ở cao trên 8 tầng thì khi xây dựng xong 1/3 công trình mới được huy vốn của người mua.

Trước khi huy động vốn, Công ty xây dựng nhà ở phải xin phép UB Nhà ở và xây dựng đô thị, UB nông thôn TP hoặc Cục nhà ở thuộc quận cho phép. Những người mua nhà lần đầu được Chính phủ cho vay tiền với mức tối đa bằng 80% giá trị căn hộ, 70% số tiền vay được ưu đãi về lãi suất. Việc mua bán nhà ở được thông qua mạng website để cơ quan quản lý nhà ở kiểm soát việc nhà ở đó đã được bán hay chưa. Chủ đầu tư được quyền lựa chọn khách hàng và trực tiếp thỏa thuận với khách hàng về việc mua bán, không bắt buộc phải bán qua Sàn giao dịch bất động sản.

Về thuế: Trung Quốc chỉ thu thuế về bất động sản khi người dân thực hiện giao dịch bất động sản. Có 2 loại thuế: người mua phải nộp thuế để được sở hữu nhà ở (như lệ phí trước bạ) và người bán phải nộp thuế chuyển quyền sở hữu nhà ở.

Về cải tạo chung cư cũ

Đối với nhà ở trong khu phố cũ thì thực hiện bảo tồn, nếu chủ nhà không đủ tiền thì Chính phủ sẽ hỗ trợ thêm. Đối với nhà ở tại các khu vực khác thì thực hiện tân trang lại. Trường hợp thuộc diện phải phá dỡ để xây dựng lại thì phải xây dựng đồng bộ hạ tầng, phù hợp với tỷ lệ dân số và theo quy hoạch của cơ quan có thẩm quyền (nhà xây dụng lại có thể cao hơn nhà cũ hoặc cao bằng nhà cũ). Đồng thời, các chủ đầu tư tự bỏ vốn xây dựng sau đó bán nhà để thu hồi vốn, Nhà nước chỉ bỏ tiền làm đường.

Việc bồi thường, tái định cư được thực hiện theo 2 phương thức: bồi thường bằng tiền hoặc bằng nhà ở. Tại thành phố Bắc Kinh, nếu diện tích tái định cư rộng hơn diện tích nhà cũ thì người dân phải bù thêm tiền cho Công ty xây dựng, bình quân cứ 1m2 nhà ở cũ thì được tái định cư 1,7m2 diện tích nhà ở mới. Ngược lại, ở Thượng Hải, nếu tái định cư tại chỗ thì diện tích có thể nhỏ hơn diện tích nhà ở cũ, còn người dân chuyển đi nơi khác ở thì sẽ được bồi thường diện tích lớn hơn diện tích nhà ở cũ.

Tâm An (Bloomberg)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét