Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

NHÀ ĐẦU TƯ - MÔI GIỚI - THỊ TRƯỜNG (Phần tiếp theo)

Phát hiện lỗi phần móng khi mua nhà

"Ngậm bồ hòn" để mua nhà ở Mỹ!

Người bán nhà không chịu nhận thanh toán qua ngân hàng?

Để an toàn trong giao dịch mua bán, tôi tìm mọi cách để thuyết phục bên bán nhà rằng trả tiền qua ngân hàng là công bằng và an toàn cho cả bên bán lẫn bên mua, nhưng không ai đồng ý.


Phát hiện lỗi phần móng khi mua nhà

Có 5 lưu ý mà người mua nhà cần biết để an tâm và cũng để tiết kiệm một khoản kinh phí tu sửa. Những lưu ý này liên quan đến nền móng, hệ thống điện, ống nước, tầng thượng và cảnh quan.
Một tranh tra viên thường xuyên đánh giá chất lượng những ngôi nhà tại Mỹ, cho biết, chủ nhà thường cho rằng nhà mới thì mọi thứ sẽ hoạt động tốt nhưng thực tế thì không hoàn toàn như vậy. Ông này dẫn ví dụ về một ngôi nhà mới chỉ vừa xây dựng được 4 năm nhưng đã có những dấu hiệu bất ổn về nền móng và đòi hỏi khoản chi phí khá tốn kém để sửa chữa.
Trong căn nhà này, cây đã được trồng để tạo nên một không gian tuyệt vời nhưng vấn đề là gốc cây mà họ trồng đã gây ra tác hại. Chúng làm rạn nứt móng của ngôi nhà. Cây này còn gây ra những khe nứt nhỏ ở lớp đá ốp tại nhiều vị trí khác nhau của ngôi nhà. "Có quá nhiều sự xâm lấn của rễ cây và nó có xu hướng phá huỷ lớp đá ốp sàn", chuyên gia này nói.
Tuy nhiên, những vết nứt không có nghĩa là có vấn đề với nền móng. Hầu hết người ta đều không hiểu rằng cũng có những vết nứt tự nhiên trong một ngôi nhà. Cần phải xác định đâu là vết nứt do kết cấu và đâu không phải. Theo chuyên gia này, một vài vết nứt có thể sẽ kéo theo một số vấn đề khác trong khi cũng có một vài vết nứt khác thì không.
Ngoài phần nền móng, hệ thống điện và nước cũng sẽ cần được lưu tâm. Đây là phần không phải lúc nào cũng có thể ngó đến một cách dễ dàng nhưng lại có thể ngốn một khoản chi phí đắt đỏ khi cần sửa chữa, nhất là khi đường ống nước không được phát hiện kịp thời.
Lớp mốc cáu hình thành bên dưới bồn rửa khi có lỗ rò rỉ và người sửa chữa đường ống thường không để ý tới lớp mốc cáu này. Ông cho biết việc hàn, bít những lỗ rò ở bồn rửa có thể ngăn chặn được những lớp mốc cáu. Khi nhìn vào bồn rửa, quan sát phía đằng sau nó và đa phần bạn sẽ phát hiện ra một vết nứt nhỏ. Khi bạn rửa bát hay rửa tay trong phòng tắm hoặc phòng bếp, nước chảy vào vết nứt đó và thấm qua. Một khi nước đã thấm vào các tủ đựng thì đó hoàn toàn là một môi trường tuyệt vời cho mốc cáu. Độ ẩm, sự ẩm ướt và thiếu ánh sáng có thể biến khu vực phía dưới bồn rửa thành một lớp nền cho sự sinh sôi của mốc, cáu.
Về tầng thượng, chuyên gia này nói, đó là nơi thể hiện rõ nhất một căn nhà. Những khu vực khác của ngôi nhà có thể được hoàn thiện nếu có sửa chữa. Chẳng hạn, nếu một chỗ dột nào đó làm phá huỷ bức tường thì việc sửa chữa sẽ làm cho nó trông mới hơn với một ông chủ thầu khôn khéo. Nhưng tầng thượng thì khác. Nếu bạn ở trong một ngôi nhà đã được xây dựng 20 năm thì thất thật sự cần thay thế những chỗ đó. 
Nhớ rằng, sự hiểu biết là sức mạnh, do đó hãy tìm hiểu về ngôi nhà trước khi bạn quyết định mua để giúp bạn tránh được sai lầm dẫn đến nhiều khoản chi phí phụ trội sau này.
Nền mỏng sẽ bị ảnh hưởng bởi cảnh quan. Điều quan trọng nhất là không nên để nước đọng và trồng quá nhiều loại cây gần với nhà, ít nhất phải 30 cm, nếu không, sẽ có nguy cơ gặp phải sự cố nứt nền và ảnh hưởng đến ngôi nhà. Ngoài ra, nếu vườn cây quá gần với ngôi nhà, khi được tưới nước, móng và đất sẽ giãn ra. Nhưng khi không có nước, lớp móng sẽ bị khô và co lại, điều này có thể là nguyên nhân gây ra nứt.

Theo Đô Thị



"Ngậm bồ hòn" để mua nhà ở Mỹ!

Chính sách thu hút người nước ngoài mua bất động sản để kích cầu kinh tế của Mỹ đã khiến nhiều người Việt bỏ tiền mua không chỉ 1 căn mà thậm chí có người mua tới 2, 3 căn. Thực tế cho thấy, đa số họ chỉ được cái lợi trước mắt, còn lắm khi cũng phải "ngậm bồ hòn"...

Nhiều người Việt Nam đang sinh sống tại Hà Nội, Quảng Ninh, Đà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ, Cà Mau… cũng bỏ ra từ 600 - 700.000 USD để sở hữu một ngôi nhà tại thành phố Westminster. Đối tượng này đa số có con đang du học tại Mỹ, mục đích của họ là vừa có chỗ ở cho con, đỡ tốn tiền thuê mướn phòng trọ, xa hơn, nếu con họ xin được việc tại Mỹ thì đã có nhà cửa ở sẵn.
Sở dĩ có hiện tượng người Việt đổ tiền mua BĐS tại Mỹ là do mấy năm gần đây, tình hình kinh tế nước Mỹ ảm đạm, thị trường địa ốc đóng băng nên hai thượng nghị sĩ Mỹ là ông Charles Schumer, đảng Dân chủ và ông Mike Lee, đảng Cộng hòa đã nghĩ ra một biện pháp "kích cầu" rất độc đáo: Nếu một người nước ngoài nào đó bỏ ra ít nhất 500.000 USD mua nhà ở Mỹ sẽ được cấp visa thường trú. Sau khi hoàn tất việc mua bán và được chứng nhận thường trú, người mua phải ở Mỹ mỗi năm ít nhất là 6 tháng! Họ được mang theo vợ - hoặc chồng cùng con cái miễn là chúng dưới 18 tuổi.

Tuy nhiên vấn đề oái oăm ở chỗ, loại visa được cấp nhờ vào việc mua nhà hoàn toàn không có giá trị như "thẻ xanh". Cũng cần nói thêm rằng ở Mỹ có 3 dạng thường trú: Một là có quốc tịch (citizenship), hai là thường trú vĩnh viễn (permanent resident) và ba là không thường trú (none resident). Người bỏ tiền mua nhà nằm lơ lửng ở dạng thứ hai và thứ ba vì mặc dù được quyền sống ở Mỹ nhưng lại không được phép làm những việc kiếm ra tiền - trừ khi họ có giấy phép lao động - nhưng xin được cái giấy này rất "trần ai khoai củ".
Nếu vì một lý do nào đó mà họ bán nhà và không chứng minh được rằng mình đang - hoặc sẽ mua nhà mới thì ngay lập tức họ sẽ phải hồi hương! Đấy là chưa kể Sở Thuế và Chính phủ Mỹ sẽ điều tra, xác minh vô cùng kỹ lưỡng nguồn gốc tiền mua nhà.
Thế nhưng, đa số người Việt không chịu tìm hiểu kỹ lưỡng về mặt thủ tục đã vội vã mua nhà ở Mỹ. Họ sẵn sàng xỉa ngay 500.000 USD tiền mặt mua một căn nhà, nhưng lại tiếc 1.000 USD để nhờ luật sư tư vấn dẫn đến hàng mớ rắc rối phát sinh. Chẳng hạn trường hợp một người Việt, tên Bé quê ở An Giang. Ông Bé tính mua một ngôi nhà bên Mỹ rồi cho con trai sang du học tự túc. Qua người thân ở Westminster giới thiệu, ông chọn được một căn nhà nằm ở phía tây quận Cam (Orange County) với giá 270.000USD. Ông Bé cho biết: "Mỗi lần qua đây, theo quy định của Nhà nước Việt Nam, tui không được mang quá 7.000 USD. Như vậy muốn mua căn nhà 270.000USD, tui phải qua Mỹ… 40 lần mới gom đủ". Còn nếu mang thẻ tín dụng thì mỗi lần rút tối đa chỉ được 10 nghìn. Nhưng nếu rút liên tục 3 hoặc 5 lần trong một ngày - tùy theo luật lệ của từng bang, Cảnh sát liên bang (FBI) sẽ… vỗ vai hỏi thăm ngay!
Ông cho biết, nếu muốn chuyển tiền qua Mỹ một cách chính thức, ngoài hồ sơ thể hiện việc mua nhà, thân chủ còn phải chứng minh nguồn gốc của số tiền ấy, thí dụ như bán nhà, bán ao nuôi cá... Còn khai là thu nhập do bán cá thì còn...khó hơn. Vì nếu khai cụ thể, Nhà nước đối chiếu hồ sơ thuế, hóa đơn mua thức ăn chăn nuôi, hóa đơn xuất bán cá… lại lòi ra cả đống chuyện!
Nên cuối cùng ông đành chọn cách chuyển tiền "chui", và người nhận là người bà con bên vợ ông. Cũng theo lời tư vấn của vợ chồng người này thì khi mua nhà, họ sẽ đứng tên giùm ông vì ông không có quy chế thường trú, làm giấy tờ khó lắm!.
Ai dè hơn một năm sau, khi con ông tốt nghiệp cấp 3 và khi giấy tờ du học hoàn tất, cha con ông lên đường qua Mỹ: "Lúc tới nơi, tui chưng hửng khi biết rằng căn nhà tui bỏ tiền ra mua, bà con bên vợ tui đã cho người khác mướn, mỗi tháng 3.000 USD, hợp đồng 5 năm. Hỏi tại sao làm vậy? Họ nói nhà bỏ không cũng phải đóng thuế nên họ cho thuê để bù vào".
Vẫn theo ông Bé, nếu muốn lấy lại nhà, vợ chồng người bà con kia phải bồi thường cho người thuê, chưa kể họ còn có thể kiện ra tòa về tội bội tín. Mà bồi thường thì ông phải móc tiền túi vì họ… không có tiền!
Nhưng nếu ông Bé muốn kiện người bà con kia ra tòa thì ông sẽ phải chứng minh nguồn gốc số tiền họ đem vào Mỹ để mua nhà và cuối cùng sẽ lại lòi cái vụ chuyển tiền "chui", số tiền ấy có thể sẽ mất trắng!
Nếu không vội vàng mua nhà mà chịu khó tìm hiểu trước thì ông Bé đã không phải nghẹn cổ mà nuốt "quả đắng" này. Việc đòi lại nhà của ông là vô cùng khó khăn bởi lẽ chủ quyền nhà vẫn thuộc về người bà con bên vợ ông. Sau 4 năm, nếu họ âm thầm ký tiếp hoặc bán đứt thì coi như… mất trắng!
Không ít gia chủ treo bảng bán nhà.
Một luật sư người Mỹ tên Cosby tư vấn: "Mua nhà ở Mỹ, nếu không phải là thường trú nhân thì điều tiên quyết là phải tìm hiểu thủ tục pháp lý thật kỹ lưỡng. Việc tìm hiểu có thể thông qua công ty môi giới vì những người này chỉ được phép hành nghề sau khi đã thi đậu "chứng chỉ môi giới". Họ phải tuân thủ nghiêm ngặt các luật lệ về môi giới nhằm bảo vệ an toàn cho cả người mua lẫn người bán nên không sợ họ thông đồng để kiếm tiền "cò".
Trường hợp của chị Phương ở Sài Gòn cũng lâm cảnh dở khóc dở cười vì không chịu tìm hiểu kỹ. Theo lời chị, khi thấy thông tin bán một căn hộ 2 phòng ngủ, một phòng khách tại thị trấn Hayden, bang Idaho với giá 500 USD chị đã sôi sục muốn thực hiện "giấc mơ Mỹ". "Mặc dù qua mạng Internet, tôi biết thị trấn Hayden là nơi khỉ ho cò gáy, nằm giữa hoang mạc nhưng chỉ với hơn 10 triệu đồng tiền Việt, mà lại có nhà… ở Mỹ thì tội gì không mua để được qua Mỹ", chị kể lại.
Nhưng sau hàng mớ thủ tục để có được "giấc mơ" chị mới té ngửa khi biết căn nhà này đã có tuổi đời 102 năm, bề ngoài còn sáng sủa nhưng bên trong đã sập xệ, không thể ở được nữa. Oái oăm là theo luật pháp Mỹ, những căn nhà có tuổi đời từ 99 năm trở lên nếu không ở được thì cũng không được phép đập bỏ hay tháo dỡ. Muốn tu sửa cũng phải giữ nguyên kiến trúc! Chị Phương sẽ phải tốn thêm 200.000 USD nếu muốn được ở trong ngôi nhà của mình!
Qua tìm hiểu, chị Phương cho biết, ở Mỹ, nếu muốn hưởng những ưu đãi về thuế, về lãi suất ngân hàng, mỗi gia đình chỉ được mua một căn để sinh sống. Nếu mua căn thứ hai, họ sẽ bị xếp vào diện đầu tư nên thuế sẽ cao hơn và lãi suất tiền vay ngân hàng cũng cao hơn. Vì vậy, muốn mua nhà mới thì phải tống khứ được căn nhà cũ. Hơn nữa, vì nhà cũ không còn ở được nên chủ nhà tung ra "giá sốc" để khỏi phải ôm cái của nợ, thậm chí nhiều nhà rao bán với giá chỉ… 1 USD. Thế nên mới có nhiều gia chủ người Việt "ngậm bồ hòn" mà ôm đống của nợ cho người Mỹ!
Nếu quyết định mua nhà tại Mỹ, dù mua để con cái sinh sống, học tập hoặc mua để đầu tư theo kiểu "đánh bắt xa bờ" thì người mua cần tìm hiểu thật kỹ về nguồn gốc ngôi nhà cũng như thủ tục pháp lý.
(Theo Tiền phong Online) 

 

Người bán nhà không chịu nhận thanh toán qua ngân hàng?

Để an toàn trong giao dịch mua bán, tôi tìm mọi cách để thuyết phục bên bán nhà rằng trả tiền qua ngân hàng là công bằng và an toàn cho cả bên bán lẫn bên mua, nhưng không ai đồng ý.

Tôi có mơ ước mua được một căn nhà ở Sài Gòn. Nhưng vì qua bao năm tích cóp, hầu bao vẫn còn rất hạn hẹp nên tôi quyết định về Bình Dương.

Vì những đồng tiền tích cóp được là những đồng tiền mồ hôi nước mắt, tôi quyết định tự đặt ra một nguyên tắc là khi mua nhà chỉ chấp nhận phương thức thanh toán 100% thông qua ngân hàng.

Nghĩa là tôi sẽ bỏ toàn bộ số tiền mua nhà vào ngân hàng. Ngân hàng sẽ phong tỏa số tiền này lại. Sau đó bên bán, bên mua, và ngân hàng ký một thỏa thuận dạng như một hợp đồng đảm bảo thanh toán.

Sau khi có được thỏa thuận này, bên bán và bên mua tự hợp tác với nhau để sang tên đổi chủ. Sau khi có được giấy chứng nhận quyền sử dụng nhà đất đứng tên tôi trong đó, bên bán sẽ cầm giấy chứng nhận này đến ngân hàng để được thanh toán toàn bộ tiền bán nhà.

Nếu không sang tên đổi chủ được thì bên bán cũng sẽ không lấy được tiền của tôi. Còn nếu sang tên đổi chủ được thì bên bán sẽ được ngân hàng đứng ra đảm bảo thanh toán.
Sau đó, thông qua các kênh giao dịch bất động sản, tôi tìm được khá nhiều nhà ở Bình Dương vừa tầm với khả năng thanh toán của tôi mà diện tích thì cũng tương đối.

Nhưng hỡi ôi, khi tôi đề cập đến phương thức thanh toán thông qua ngân hàng thì tất cả đều tỏ ra lạ lẫm, đầy nghi hoặc, và cuối cùng là họ không đồng ý. Một số thì bắt tôi phải đặt cọc trước, thậm chí có trường hợp bắt tôi phải đặt cọc đến 50% giá trị chuyển nhượng. Nhưng tôi cũng đã từng nghe những vụ cao chạy xa bay với tiền đặt cọc rồi.

Họ rao bán nhà với giá khá mềm khiến rất nhiều người tưởng bở mà lao vào. Nhưng rồi ai họ cũng nhận tiền cọc hết, mỗi người khoảng 15% đến 20% gì đó. Sau khi nhận tiền cọc của khoảng mười mấy hai mươi người thì họ bỏ nhà, ôm tiền cọc bỏ trốn. Vì an toàn là trên hết, nên tôi quyết định không chấp nhận đặt cọc.

Còn có người thì bắt tôi phải chồng đủ tiền ngay tại thời điểm công chứng hợp đồng chuyển nhượng. Nhưng còn thuế thu nhập cá nhân mà đúng ra bên bán phải trả thì sao? Hơn nữa, ký hợp đồng chuyển nhượng xong đâu có chắc là sang tên đổi chủ được. Lỡ vướng phải tranh chấp, hoặc nhà đất đang bị kê biên thi hành án.

Muôn ngàn lý do khác mà những người không chuyên về pháp lý như tôi không thể nào lường hết được. Nếu chồng đủ 100% tiền khi ký hợp đồng thì người bán họ cứ việc ung dung đi về nơi xa, để mặc người mua sống trong run rẩy khi không biết có sang tên đổi chủ được hay không.

Tôi tìm mọi cách để thuyết phục họ rằng phương thức thanh toán thông qua ngân hàng là công bằng, và an toàn cho cả bên bán lẫn bên mua. Nhưng đã có người vặn lại tôi như thế này: lỡ anh câu kết với phía ngân hàng thì sao? Tôi thực sự giật mình với câu hỏi này.

Sinh ra ngân hàng là để đảm bảo chữ tín. Không có chữ tín, chắc chắn ngân hàng đã phá sản lâu rồi. Tôi cũng chỉ nói với họ được như vậy, nhưng hoàn toàn bất lực trong việc thuyết phục họ rằng thanh toán thông qua ngân hàng là công bằng và an toàn cho cả hai bên.

Còn về phía ngân hàng, tôi cũng đã tìm hiểu nhiều ngân hàng khác nhau trên địa bàn tỉnh Bình Dương, nhưng được biết chỉ có 1 ngân hàng là có loại hình dịch vụ làm trung gian thanh toán chuyển nhượng nhà đất kiểu như thế này ở Bình Dương.

Và khi trao đổi với cán bộ ngân hàng thì tôi lại biết thêm một điều rằng tôi là người đầu tiên đến ngân hàng để tìm hiểu về phương thức thanh giao dịch nhà đất thông qua ngân hàng. Điều đó có nghĩa là từ trước đến nay, mua bán bất động sản ở Bình Dương đều là thanh toán trực tiếp giữa bên bán và bên mua.

Và đó là lý do tại sao khi tôi đề nghị phương thức thanh toán thông qua ngân hàng thì nhiều người bán cứ nhìn tôi như thể tôi từ sao Hỏa rơi xuống. Nản lòng với việc tìm mua nhà riêng, tôi đành phải nhìn sang những dự án bất động sản của các công ty lớn, nơi có sự đảm bảo tốt hơn với chữ tín trong giao dịch nhà đất.
(Theo Vnexpress) 

Người mua cần cảnh giác với thông tin quảng cáo nhà đất

Hiện nay, số lượng trung tâm môi giới bất động sản mọc lên như nấm. Tuy nhiên, không phải trung tâm nào cũng uy tín. Có nhiều trung tâm môi giới nhà đất giở mánh khóe bắt tay với chủ nhà, “mượn” tạm một căn nhà để dẫn khách đến xem và nghiễm nhiên “móc túi” khách hàng.

Đặc biệt hơn khi không ít các website thông tin về mua - bán - thuê bất động sản “bịa” ra một ngôi nhà bất kỳ, đi chụp ảnh, quay video và “đóng dấu”… “đã giao dịch” để đánh bóng thương hiệu khiến khách hàng lầm tưởng, chủ nhà liên tục bị làm phiền.
Chuyện gia đình ông Đỗ Mạnh Hùng (Tây Hồ, Hà Nội) là một ví dụ điển hình, tình cờ ông Hùng được bạn bè và chính những người đang thuê mặt bằng tầng 1 căn nhà của ông cho biết hình ảnh ngôi nhà và video clip quay lại cảnh quan ngôi nhà ông xuất hiện tràn lan trên các website nhà đất, các công ty môi giới BĐS. Ông Hùng bán tín bán nghi bởi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với ngôi nhà mình khi nó bỗng dưng… “nổi tiếng” (?) Theo gợi ý của những người bạn, ông Hùng đã vào trang tìm kiếm “Google” và “search” đúng địa chỉ ngôi nhà mình thì nhận được hàng nghìn kết quả với nội dung: “Cho thuê nhà Yên Phụ, Tây Hồ, nhà mặt đường.

Địa chỉ: số 102 Yên Phụ, Tây Hồ, Hà Nội. Nhà 4 tầng, diện tích mặt bằng 30m2, tổng diện tích sử dụng 120m2, mặt tiền 4.3m. Khu dân trí cao, an ninh tốt, giao thông thuận tiện. Giá cho thuê: 24 triệu/tháng”. Ông Hùng khẳng định nhà ông không cho thuê cũng như chưa bao giờ đăng tin cho thuê, ngoài hình ảnh bên ngoài ngôi nhà là đúng còn đâu mọi thông số về ngôi nhà đều sai, người liên hệ là một cái tên với số điện thoại lạ lẫm. Đặc biệt hơn, thông tin về ngôi nhà ông Hùng đã có tới hơn 800 lượt xem và hồn nhiên được “đóng dấu” đỏ chót trên website với nội dung “đã giao dịch”. 

Một trường hợp khác là câu chuyện của anh Nguyễn Văn Cường (Cầu Giấy, Hà Nội); gần 2 năm nay, máy điện thoại của anh Cường liên tục có những số máy lạ gọi đến với cùng một chủ đề “hỏi thuê nhà”. Cảm thấy bực mình và phiền phức, anh Cường đã tìm lại thông tin anh rao cho thuê căn nhà tập thể ở quận Cầu Giấy trên mạng cách đây gần 2 năm đã được rất nhiều các website về nhà đất khác “copy” và rao trên mạng của họ. Tinh vi hơn khi ngoài nội dung thông tin về ngôi nhà, họ còn trực tiếp đến tận nơi mục sở thị và quay lại căn nhà anh Cường để đưa lên mạng.

Tuy nhiên, chính vì cái slogan “chất lượng nhất từ trước đến nay” mà không ít website kiểu này đã gây phiền nhiễu cho chủ nhà, sự kỳ vọng cho người có nhu cầu thuê nhà, đồng thời khiến họ mất chi phí liên lạc. Không chỉ có vậy, hiện nay một số trang web đăng thông tin xong nhưng không gỡ xuống, hoặc để tăng uy tín sẵn sàng “copy” ở chỗ khác đăng lên trang đầu; hoặc bịa ra một ngôi nhà bất kỳ, đi chụp ảnh, quay video và “đóng dấu”… “đã giao dịch” để đánh bóng thương hiệu.

Hiện nay, trong khi quỹ đất trong nội thành ngày càng eo hẹp khiến nhu cầu thuê nhà càng mở ra. Bất cứ một thông tin “cho thuê nhà” nào được “tung” lên mạng, ngay lập tức như một bầy ong tìm mật, vô số các website về nhà đất và các trung tâm môi giới “copy” về, đăng lên và nghiễm nhiên biến thành quảng cáo và giao dịch của mình. Trước việc website thông tin về thị trường BĐS bùng nổ mạnh mẽ, nhiều ắt sẽ có sự cạnh tranh, và dẫu không có sự thỏa thuận giữa các bên, nhưng các website từ lâu đã “ngầm” hiểu về việc “share” (chia sẻ) thông tin.

Cuối cùng, những người chịu thiệt lại là các khách hàng và chủ sở hữu. Để lôi kéo khách, một số trung tâm lấy danh nghĩa là chủ nhà cho thuê hoặc cần bán kèm theo số điện thoại liên lạc hoặc địa chỉ cụ thể, thậm chí còn rao miễn trung gian lên website của mình. Khách hàng liên hệ giao dịch thì được nhân viên niềm nở dẫn đi xem nhà, đến nơi mới té ngửa là trung tâm môi giới nhà đất. Không ít trung tâm còn giở mánh khóe bắt tay với chủ nhà, “mượn” tạm một căn nhà để dẫn khách đến xem và thản nhiên thu từ 100.000 đến 200.000 đồng gọi là lệ phí môi giới.

Việc thành lập các trung tâm môi giới nhà đất hiện nay quá dễ dàng, chỉ cần một địa điểm tạm bợ, 1 chiếc bàn, 1 nhân viên ngồi ký hợp đồng, 1 nhân viên “quản trị” 1 chiếc laptop với công việc “lang thang” trên các website nhà đất khác “copy” - “paste” thông tin là xong. Hiện nay rất khó xác định việc các trung tâm môi giới, các website đăng thông tin, hình ảnh… nhà đất là thật hay giả, có lừa đảo khách hàng hay không.

Để tránh tiền mất tật mang, khách hàng cần phải tham khảo và tìm hiểu kỹ nhiều nguồn thông tin, nếu thấy có dấu hiệu khả nghi phải đến trình báo với cơ quan Công an nơi gần nhất. Đặc biệt, đã đến lúc cơ quan chức năng có liên quan không thể bỏ trống công tác kiểm tra, hậu cấp phép ở các trung tâm môi giới nhà đất, quản lý các website giao dịch BĐS để họ thỏa sức khuynh đảo thị trường, thậm chí nay có mặt, mai biến mất ảnh hưởng trực tiếp đến người dân.

(Theo ANTĐ)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét