Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Vận mệnh là quả trứng chim Ưng trong ổ gà


Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm. Nói một cách dễ hiểu, bất kể là con nhà quyền quý hay con nhà nông, xuất thân từ công nhân hay tư sản, mỗi người đều phải đưa ra quyết định của chính mình. Quyết định của bản thân quyết định thành bại, quyết định vận mệnh. Trong tâm lý học có một câu kinh điển giải thích quan hệ qua lại giữa tư tưởng và vận mệnh:

"Gieo hạt tư tưởng, thu hoạch hành vi;
gieo hạt hành vi, thu hoạch tập quán;
gieo hạt tập quán, thu hoạch tính cách;
gieo hạt tính cách, thu hoạch vận mệnh."

Cuộc đời xuất thân từ bần nông của Lưu Bị là một minh chứng rõ ràng cho câu nói trên.
Lưu Bị là học sinh ở thành phố Trác Châu tỉnh Hà Bắc, vì cha mất sớm, mẹ nuôi rau cháo qua ngày nên cậu sống rất khổ sở. Lên cấp ba, một tối đi học về muộn, thấy mẹ vẫn khâu giày trong ánh đèn mờ mờ, cậu bảo:
-Mẹ, hôm nay trời lạnh lắm, mẹ ngủ sớm chút đi!
Mẹ đáp:
-Sáng mai con đi thi, mẹ cố thêm một đôi là có thêm một đồng cho con vào đại học.
Lưu Bị quỳ trước mẹ, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra.
Cậu nức nở:
-Mẹ, lên đại học tốn tiền lắm. Nhà ta nghèo, tiền đó được bao nhiêu? Mẹ đừng trông đợi gì!
Vai rung lên, mẹ hỏi Lưu Bị:
-Lẽ nào con chịu cả đời nghèo đói?
Lưu Bị khổ sở:
-Còn cách nào đâu? Có khi số trời định thế.
Mẹ bỏ giày xuống, nhìn con rồi nói:
- Hồi  nhỏ  đọc  "Tam  tự  kinh"  mẹ  vẫn  nhớ  một  số  chuyện.  Con  nói  số  trời  đã định,  vậy  nghèo  đói  là nguyên nhân hay là kết quả đây? Mẹ kể chuyện để giúp con giải đáp.
Một quả trứng chim ưng rơi khỏi tổ xuống đống cỏ khô, có người thấy, cho là trứng gà nên mang về nhà, bỏ vào ổ gà. Thế rồi quả trứng chim ưng cùng nở với các quả trứng gà khác.Từ đó, con chim ưng nhỏ bị coi là gà, nó sinh sống như gà, nhưng vì tướng mạo quái dị nên thường bị khinh rẻ. Nó cảm thấy cô độc và khổ sở.Một hôm, nó đang ăn cùng bầy gà, bỗng nhiên có một bóng đen trên trời chao qua lượn lại, bầy gà tán loạn tìm chỗ trốn. Khi nguy hiểm qua, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vừa rồi là con chim gì vậy? Nó hỏi.
Cả bầy nói: "Là chim ưng, không còn con gì bay cao hơn chim ưng. "
"Ồ chim ưng ghê gớm thật, bay cao sung sướng làm sao!" Nó thán phục. "Một ngày nào đó ta mà thành chim ưng thì hay biết bao!"
"Đồ đần!" Đám gà chung quanh mắng nó: "Mày sinh ra là gà, thậm chí là con gà xấu xí làm cả bầy phải xấu hổ, mày làm sao bay như chim ưng được? "
Kể xong, mẹ nói với Lưu Bị:
- Con trai, vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà. Giờ đây, con quyết định sống như gà hay bay cao như chim ưng?
Lưu Bị ngây ra, rồi hỏi mẹ:
-Mẹ nói con là chim ưng nhỏ lạc loài trong ổ gà?
Mẹ quả quyết:
-Đúng, con thuộc nòi chim ưng, con phải bay lên tận cùng trời xanh, không nên vì hai ba hột thóc trước mắt mà than thở. Bà nói tiếp với con: Cha của cha của cha của cha của cha của cha của cha con là Lưu Thắng, con của Hán Cảnh đế, ngược lên nữa chính là hậu duệ của Hán Cao tổ Lưu Bang, con có dòng máu hoàng tộc.
Lập tức tỉnh ngộ, Lưu Bị nói với mẹ quả quyết:
-Mẹ, con hiểu ý mẹ, nhất định con không làm mẹ phải thất vọng!
Sau hai năm khổ học, cuối cùng Lưu Bị đỗ vào trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang. Ngày
nhận giấy gọi, hai mẹ con vừa vui vừa buồn, nước mắt trào ra.
                                                                                    Trích Tam Quốc @

0 nhận xét:

Đăng nhận xét